Shop rượu – Một người thầy

Khi bài hát kết thúc thánh lễ Chúa nhật sáng nay được ca đoàn cất giọng bổng trầm ngân nga, không hiểu sao tôi bổng thảng thốt giật mình nhìn quanh.

“Kìa ai dong duổi đường gió bụi, gánh sầu thương mệt mỏi hai vai. Về đây nấp bóng sao mai, về đây quên lãng những ngày truân chuyên”.

Một hình ảnh phủ mờ bụi thời gian từ trong cõi niềm sâu thẳm lòng tôi chợt hiện về rõ nét. Cách đây khoảng một phần tư thế kỷ, cũng bài hát này, trong một buổi chiều tà, tôi được nghe một giọng hát lảnh lót vang lên từ một góc khuất ở cuối nhà thờ, nơi mà tôi vẫn thường đến dự thánh lễ vào những chiều tan sở. Giọng hát khiền tôi tò mò muốn biết xem ai là người có chất giọng trong trẻo dể thương kia. Thật bở ngỡ, vì giọng hát đầy thành kính pha lẫn nét đơn sơ hồn nhiên đó lại phát xuất từ miệng một người đàn bà mù, có dáng vẽ là một kẻ ăn xin, đang ngồi khép nép dưới đất. Vừa hát thỉnh thoảng bà vừa khua tay tìm chiếc gậy tre để bên cạnh mà ai đó vừa vấp phải làm xê dịch xa tầm tay bà.

Tinh thần đang suy sụp trống rỗng vì sự mất mát bởi cái chết của người mẹ thân yêu dẫn đến khủng hoảng niềm tin, tôi chợt thấy lòng xao xuyến lạ lùng với lời nhạc mời gọi tha thiết:

“Kìa ai thiếu vỗ về người mẹ, tháng ngày trôi lặng lẽ cô liêu. Về đây Mẹ sẽ thương yêu. Về đây mẹ sẽ ban nhiều ơn thiêng”.

Tự nhiên tôi hát theo nho nhỏ với tất cả trái tim khao khát yêu thương.

Thỉnh thoảng vẫn có những vực thẳm trên hành trình cuộc sống. Suy cho cùng thì nỗi phiền muộn của tôi không thể vượt xa sự mất ánh sáng mà người đàn bà trước mặt tôi kia đang gánh chịu. Nhưng dù sao thì người mù kia vẫn hơn tôi vì bà biết biến sự than khóc thành những âm thanh trông cậy và vững tin. Chắn chắn bà đã không biết rằng sự mạnh mẽ chấp nhận cuộc sống của bà đã gieo vào lòng tôi một ý chí chổi dậy, vươn lên. Ngay trong thánh lễ chiều hôm đó tôi đã biết thốt lên lời tạ ơn dù tâm hồn tôi đang chao đảo vật vờ vì cơn thử thách.

Lặng thầm tôi dâng lên một lời xin chúc phúc cho người đàn bà mù năm xưa – người thầy đã trong phút giây ngắn ngủi dạy cho tôi cách sống xem nhẹ nỗi đau của mình hơn sự đau khổ của người khác – dù nay bà còn sống hay đã chết…

 Bạch Châu

Shop rượu – Một người thầy